Cuộc sống càng ngày càng đắt đỏ. Đầu năm học, tức là tháng 9 năm ngoái, đổ xăng đầy bình có 50 đồng, giờ đã lên 80 đồng. Bạn mình bảo xăng ở Ý đắt đến mức nó lái xe từ Pháp quay trở lại Ý mà phải đổ đầy bình xăng cái đã rồi mới vào đất Ý. Giá cả ở siêu thị cũng tăng cao. Siêu thị giờ có khi không cạnh tranh nổi với những cửa hàng tạp hóa của người tàu và người Trung đông. Ngoảnh đi ngoảnh lại ở siêu thị chẳng ai phải mua nhiều đồ như nhà mình. Mỗi lần mình chất đồ lên băng chuyền là cậu cashier cảm thán “trời ơi, cả một núi”. Nhiều đồ đến mức toàn phải tự động nhường cho những người có ít đồ thanh toán trước. Gia đình bên này thường chỉ 2 người (vì ko con cái) hoặc 3 (bố mẹ và 1 đứa con). Nhà mình 6 người, mỗi lần đi chợ là è cổ vác đồ về. Đến mức có lần ở ngoài chợ cóc mình còn bị hỏi nhà cô bán hàng ăn à. Nhà 6 người, đồ ăn và các vật dụng lặt vặt là một chuyện, còn tiền điện, nước, điện thoại, gas, rác, phí chung cư, các loại thuế phí đánh vào bất động sản và ô tô, người giúp việc, rồi thuế phí phải trả cho nhà nước cái tội có người giúp việc, tóm lại là chi phí cực kỳ nhiều. Đấy là còn chưa kể tiền học, tiền đồng phục, quần áo, tiền đóng góp các kiểu của con. Mình cũng thuộc diện chi tiêu tiết kiệm chứ ko thích vung tay thừa thãi, đặc biệt rất ghét thói hoang phí đồ ăn. Bà ngoại ngày xưa bảo “hạt cơm là hạt ngọc thực”, thấy một hạt cơm rơi cũng nhặt lên, bẩn rồi người ko ăn được thì để cho gà. Lâu dần mình thành thói quen, thấy ai ăn uống lãng phí là nổi da gà. Lê La biết tính mẹ nên ăn là phải vét sạch đồ ăn trên đĩa, đứa nào để đĩa be bét sau khi ăn là bị đứa kia nhắc “vứt đồ ăn đi là hư rồi đúng không mamma”. Các cô giúp việc người VN nào đến nhà mình ban đầu không quen cũng có vẻ choáng, vì theo các cô ấy thì nhà giàu là phải ăn uống thừa mứa, càng lạnh lùng đổ đi càng chứng tỏ nhà giàu, chứ ai lại tiết kiệm như mình. Cũng phải nói mãi luyện mãi các cô ấy mới tập được thói quen lấy cho trẻ ăn chỉ lấy vừa đủ, thậm chí hơi ít, thiếu thì lấy thêm. Chứ ban đầu các cô ấy cứ chất lên đầy phè một đĩa, người ăn gẩy gót ngúng nguẩy làm đồ ăn rơi vãi khắp nơi. Nhiều lần mình bảo bọn trẻ “các con đừng bỏ phí đồ ăn thế này, trên đời này còn bao nhiêu người đói”, các cô giúp việc nhà mình lại tưởng mình điên. Bà Nuôi hồi mới đến nhà mình suốt ngày ca bài ca “cặp vợ chồng tôi làm cho hồi trước, vợ việt chồng tây, họ ăn uống linh đình lắm chứ ko như nhà cô. Tôi đi chợ mua cả triệu (cách đây 7, 8 năm rồi) tiền tôm cua mực, hai vợ chồng họ ăn một bữa là hết. Ăn là phải ăn thế chứ ai ăn thế này”. Ở lâu nhà mình thì bà Nuôi cũng hiểu ra, rằng đồ ăn mình mua toàn đồ ăn ngon nhất, rằng với số tiền có hạn mình thà mua đồ ngon và mua ít còn hơn mua đồ rẻ hơn chút để mua được nhiều. Bà ngoại ngày xưa hay bảo “miếng ngon ăn ít ngon nhiều” mà mình rất thích. Mẹ mình ngày xưa cũng chẳng được như thế. Mẹ mình có thói quen con đã thèm gì là bà mua rất nhiều, ăn cho chán lần sau nhìn thấy ko thèm thuồng nữa. Tưởng đó là thương con nhưng thực ra đó là tâm lý rất sai lầm, là tâm lý của một thời thiếu đói. Hồi lâu lâu đang dừng đèn đỏ thì có ông già đến xin tiền, quần áo rách rưới răng rụng sạch chẳng còn cái nào. Mình cho ông ta 2 đồng và giật thót cả người vì ông ta sung sướng rú lên “Oh Dio/ôi chúa ơi”, sau đó ông ta luôn miệng cảm ơn đến mức mình phát ngại. Chỉ có 2 đồng mà phải rú lên như thế, đúng là trên đời còn rất nhiều người khổ đến mức không tin được. Em nói đã nhức đầu cả nhà thế nhưng em mà ko nói thì cả nhà còn nhức đầu với em hơn. Vì khi em im lặng thì em chắc chắn đang giở ra một trò nào đó, trò của em thường vô cùng lợi hại.
Có lần, khoảng 2 phút ko thấy tiếng nhí nháu của em, mẹ chạy đi tìm. Vào phòng Lê La mẹ tá hỏa khi thấy em đã mở túi mẹ lấy trộm ví mang vào đó từ bao giờ. Em đang ngồi tè he chia chác chiến lợi phẩm, tiền mặt, các loại thẻ, các loại hóa đơn giấy tờ, bằng lái, chứng minh thư, em xòe ra như bươm bướm trên sàn. Lila ngồi chầu một bên, em giúi cho cái gì cầm cái đấy. Riêng trong chuyện phá phách thì em là thủ lĩnh băng đảng, Lê La nghe theo em tăm tắp. Một lần, thấy em ăn rau im lặng khác thường, bình thường đến lúc ăn rau là em vừa xúc ăn vừa hát nghêu ngao vì lúc đó em đã gần no, mẹ chạy lại ngó nghiêng. Thấy đĩa em sạch bóng, mẹ cho em trèo ra khỏi ghế. Em trèo ra một cái lẫm chẫm cắp đít đi thẳng. Mẹ đang định khen em một câu thì trố mắt khi thấy em đã nhét toàn bộ số bí xanh vào cái khe tủ ngay cạnh chỗ em ngồi. Bà Nuôi chẳng hề hay biết vẫn đang trầm trồ “nó ăn hết sạch số bí xanh và cà rốt tôi làm cho nó, con này nó ngoan gì đâu”. Mẹ đi chợ về, bỏ đống đồ đi chợ đấy vào phòng thay quần áo, không thấy em lũn tũn đi theo hóng như thường lệ. Lúc trở ra thấy lốc sữa chua đã bị dứt đứt lọ nào lọ nấy lăn lóc, một lọ sữa biến đi đằng nào. Cũng không thấy em đâu. Lần theo dấu sữa nhỏ giọt dưới sàn thì tìm thấy em đang nấp trong góc sau tủ lạnh, đang hấp tấp ngửa cổ tu nốt những giọt sữa cuối cùng, mặt sợ sệt lấm lét nhưng điệu bộ rõ ràng là cứ ráng làm cho hết hậu quả đến đâu cũng chấp nhận. Nhìn điệu bộ em thế ai mà giận em được. Sáng nay, mấy phút liền ko thấy em đâu, mẹ chạy đi tìm. Mẹ tìm thấy em của mẹ đang nằm khểnh, tay kê dưới đầu, trong bồn tắm. Thấy mẹ chạy đến em vội giúi vật em đang cầm khư khư trong tay vào tay mẹ như kiểu “đây, trả”. Lọ nước muối sinh lý dùng để rửa mũi, em đã mút gần hết, mút phải nước muối chắc mặn hay sao đó mà em đang nấc íc íc. Nhà này nước muối sinh lý bị bọn trẻ con uống trộm là chính chứ rửa mũi được mấy đâu. Gây ra trò gì tai quái bị mẹ lườm là em rụt cổ, mắt nhắm nghiền, mồm cười bạnh vẻ cầu tài nịnh nọt. Tối qua mẹ gọi “bà Nuôi ơi cho Anna đi ngủ đi cô ơi”. Em nghe thấy thế lon ton chạy thẳng vào giường thằng anh, bật đèn đọc sách, lật chăn, chui vào nằm ngay ngắn, chăn kéo lên tận ngực, giở sách ra đọc chăm chú. Bà Nuôi cười phe phé vừa bước chân vào phòng định bế em ra thì bị em xua tay rối rít “Bà Bôi đi ngụ đi”. Mỗi ngày em giở ra một trò mới toanh làm cả nhà bó gối với em. Mỗi khi em bày ra một trò làm người lớn phải toát mồ hôi khắc phục hậu quả, bà Nuôi lại lẩm bẩm một mình “bà mụ là bả tính nặn thằng con trai, nhưng tại bả mải đi đánh bài nên thay vì nặn con cu thì bả lấy cục đất bả làm cái bẹt, thế là gồi gồi”. PS Tuần trước, mẹ cũng vừa đi chợ về, bỏ đống đồ đấy đi thay quần áo. Cũng một khoảng im lặng chết chóc khoảng 5 phút rồi tiếng bà Nuôi la làng. Cả một túi lê gần chục quả con gái đã kịp táp mỗi quả một nhát. Sau đó để mặc bà Nuôi kêu trời kêu đất trong bếp, con gái chạy ra ngoài phòng khách và bắt đầu vừa nhảy vừa hát một bài tự sáng tác“Ép cồ bồ ép cồ bồ ép cồ bồ, ô ô ô ô”, cái mồm bé tí môi mỏng dính tròn xoe ra ô ô rồi dang tay cúi chào rất điệu nghệ. Ai mà giận cho được. Buổi tối mẹ ngồi ăn cố mấy quả lê cho đỡ phí, quả nào quả nấy nham nhở như chuột gặm. No một bụng lê. Điệu này mấy tháng nữa cũng ko có nhu cầu ăn lê.  Hôm nọ em đang ngồi thu lu như cái đụn rạ, lưng thẳng đuỗn, thì bị mẹ lấy ngón tay chọc cho một cái vào cái bụng tròn xoe, mẹ bảo “trêu đấy, trêu Anna”. Hôm nay, mẹ ngớ ra khi thấy em trèo lên giường, chọc cho mẹ một cái vào đùi lúc mẹ đang ngồi thu lu “trêu mamma”, mồm cười bạnh mắt cười tít. Lúc em không cười thì mắt em to mồm em bé, lúc em cười thì mắt em bé mồm em to. Yêu em lắm cơ. Có em bé nào một tuổi rưỡi mà ngoan như em không. Khi đói em chạy tới níu áo níu quần người lớn “Na đói, mamma nấu, măm măm”. Cho em ngồi vào ghế là em tự xúc ăn nhem nhẻm. Khi khát em chạy tới khều khều “nướt, khát dồi”. Khi buồn ngủ em chạy tới cái giường đập đập “Na khò”, khò xong em ngồi dậy thông báo “dậy dồi”. Mẹ cho em ăn phở em múa lên sung sướng, em vừa múc ăn tới tấp mồ hôi túa ra trên đỉnh đầu mồm vừa nói beo bẻo “nhon cá, nướt xươn”. Em gọi phở là nước xương. Mẹ bảo “bé có đi đón Lê La với mẹ không nào?”, là em reo lên “có”, rồi lẫm chẫm chạy đi thu đồ chơi cất vào hộp, mồm leo lẻo “cấc, cấc, xong dồi, đi, mamma, áo, giày”, điệu bộ cuống quýt lấy áo lấy giày. Mẹ bảo “đi tắm nào, ai đi tắm với mẹ không” là em nhảy cẫng lên giơ hai cánh tay ngắn cũn lên trời hò reo sung sướng “có, Na Na”. Em nói suốt ngày. Em gọi thằng anh bằng cả tên đầy đủ chứ ko Ale cụt ngủn như trước. Mỗi tội em hơi ngọng tí, em bảo “A lê nhăng nhô”, có lẽ thế nên em gọi bã bọt mép mà thằng anh thậm chí còn không thèm ngoảnh ra. Mẹ vừa mặc váy ngắn tung tẩy đi ra thì thấy ngón tay béo mập của em chỉ chỉ “Chim mamma”. Mẹ không hiểu “bé nói gì bé?”. “Chim mamma”, tay vẫn chỉ chỉ. “Ô bé hâm rồi. Chim đâu”. “Chim đây này”, nói đoạn chạy tới vạch váy mẹ lên chỉ vào tận nơi. Mẹ đến chết với em thôi. Đi học về, mẹ vừa lái xe vừa hỏi Lila“hôm nay bé học hát bài nào?”, thì em đang ngồi cạnh ghé vào tận mặt chị hỏi lại “ọc ác bày nàu?”. Anh chị kiểu gì mà toàn lờ, chẳng thèm trả lời em gì cả. Buổi sáng Lila chạy vào phòng, em bám sát gót, Lila vừa thút thít “mamma ơi Alê đánh Lila”, thì em tiếp lời luôn “mamma, Lê đánh La, đau La”. Mẹ bảo “ừ thế để mẹ bảo anh. Thế giờ bé ra hôn chị cho chị đỡ đau đi”, thế là em chạy tới kiễng chân chìa mỏ hôn chị. Em tình cảm vô cùng. Em thậm chí còn sáng tác bài hát yêu cả nhà, phỏng theo bài “meo meo meo rửa mặt như mèo, xấu xấu xấu chẳng được mẹ yêu” như sau “ “meo meo meo meo meo, lấu lấu lấu Yêu Lila”, sau đó nhảy vài vòng lại tiếp “meo meo meo meo meo, lấu lấu lấu Yêu bà Bôi”, lại nhảy vài vòng lại tiếp “meo meo meo meo meo, lấu lấu lấu Yêu Ale”, cứ thế em tua hết danh sách cả nhà mới thôi, không thiếu ai bao giờ cả. Ngoài ra thì em cũng cạnh tranh khủng khiếp, mẹ đo nhiệt độ cho anh sốt, em chạy quắng lên hỏi “còn Anna?”, mẹ lại phải chọc cái nhiệt kế vào tai em đo cho đủ bộ. Mẹ cho anh uống thuốc em dậm chân bình bịch “còn Anna?”. Mẹ cho chị ăn kem, em đang làm gì cũng bỏ đấy lăn xả vào hỏi liên hồi kỳ trận “còn Anna, còn Anna?”, đến tận khi mẹ phải cho một mẩu đít cái ốc quế mới thôi. Giọng em của mẹ vang rền, người thì bé mà nói thì to thế không biết. Không chừng về sau em của mẹ lại làm ca sĩ nổi tiếng nuôi mẹ thì thích nhỉ. Số mẹ sướng, hồi nhỏ bố mẹ nuôi, lớn lên chồng nuôi, về già con nuôi, em nhỉ. Em thèm khát váy áo của chị và nữ trang của mẹ. Hôm mẹ bảo “cái váy này Lila mặc ngắn quá rồi, thôi cho em Na”, em sung sướng chộp luôn cái váy nhung đen hoa nhí, khoác ngược lên người, mồm nắc nỏm “đẹp vá đẹp vá”. Có lần thấy em cứ mắt tròn mắt dẹt nấp ở một góc mút tay nhìn mẹ chuẩn bị đi ra ngoài, mẹ bảo “khi nào em lớn mẹ cho em đôi hoa tai này nhé”, em gật đầu đánh rụp một cái “có, đẹp vá, cho Nana”. Ảnh: em tự ăn phở, lấy thìa múc lấy múc để rồi mà hình như vẫn chưa nhanh như ý em muốn, cuối cùng thì em bê cả bát phở lên húp thế này vừa nhanh vừa không rơi ra ngoài tí nào. Ăn xong em đi khắp nhà trèo leo hát ca vang lừng  Mấy tháng trước hai vợ chồng rủ nhau đi ăn tối ở một nhà hàng VN. Mình gọi phở bò chồng gọi cơm rang rau. Mình thèm phở thế mà nhà hàng dọn lên bát phở mình ăn không nổi. Bánh phở cứng quèo. Vài miếng hành lá nổi lều phều. Thịt bò gây. Tệ nhất là nước phở, nhạt thếch không ra cái mùi vị gì, chỉ thấy vị mặn của muối và vị lợ của mì chính. Buồn cười nhất là đĩa cơm rang của chồng dọn lên, toàn cơm là cơm chỉ điểm vô cùng lơ thơ vài miếng cà rốt thái bé hơn cái móng tay út. Chàng dỗi, trả lại. Nhà hàng lụt cụt bê đĩa cơm đi rồi chàng còn quay sang bảo mình “chắc chắn nó nghĩ anh stupid lắm nên mới cho anh đĩa cơm rang rau kiểu thế”. Nhà hàng này hồi trước cũng không đến nỗi tệ. Mỗi tội ít khách quá nên chắc họ tìm cách tiết kiệm chi phí. Nhưng mà ai lại tiết kiệm chi phí kiểu thế. Cuối buổi cậu phục vụ lân la ra nói chuyện với mình. Cậu ta người Thái Bình, gầy và xanh rớt, được cái hay cười hớn hở. Cậu ta bảo “chị ơi vợ em nó mới sang, chị có việc gì chị cho nó làm giúp em. Nó nói được cả tiếng Anh và tiếng Ý”, đoạn ghi số điện thoại cho mình. Mình bảo “chị sẽ cố nhưng mà chị ko dám hứa”. Tự nhiên mấy hôm sau ngồi lẩn thẩn lại nảy ra một ý tưởng theo mình là rất hay. Hai vợ chồng con bạn mình khó khăn, lại đông con, nó vật vã hàng tháng nay ko tìm được người giúp vì ko thỏa thuận được tiền công. Thế là gọi cho con bạn “tao có một người có thể giúp mày. Tao chắc chắn cô ấy sẽ chấp nhận rate của mày. Cô ấy ko có kinh nghiệm gì nhưng mày chỉ cần chỉ cho cô ấy một vài lần là cô ấy sẽ học được”. Con bạn mình đồng ý phỏng vấn. Mình gọi điện cho cậu kia định cho số con bạn thì cậu ý bảo “chị G à, chị gọi cho bạn chị hẹn gặp cho em, chị hiểu chưa, vợ em tiếng Anh tiếng Ý nó nói được ít lắm, sợ chị ý hẹn ngày giờ địa điểm mà nó ko hiểu, chị hiểu chưa. Rồi cái hôm phỏng vấn nhờ chị đi cùng giúp luôn, chị có thể hẹn ở chỗ nào gần nhà chị cho chị tiện đến cũng được, chị hiểu chưa”. Từ đầu đến cuối mình cứ bấm bụng ngồi nghe “chị hiểu chưa”. Cậu ta nói xong mình bảo “được rồi chị sẽ hẹn phỏng vấn và nhắn lại cho em, nhưng đi cùng thì chị ko đi được vì chị rất bận”. Xong rồi gọi cho con bạn mãi nó chẳng nghe máy, hôm sau mình lại đi nước ngoài, thế là mình đành nhắn tin cho con bạn bảo nó liên hệ với hai vợ chồng kia. Cuối cùng thì họ cũng hẹn hò được với nhau. Hôm hẹn, cô vợ kia người ta hẹn 2h thì gần 4h mới hớt hải gọi cho mình “chị ơi chị gọi điện cho bạn chị bảo là em lạc đường đến muộn”. Một lúc sau lại gọi mình nữa “chị ơi, em đến đây rồi nhưng không biết bấm chuông nhà nào”. Xong từ hồi được bạn mình nhận làm đến giờ thì mất hút, ko cám ơn mình câu nào, cũng ko báo mình một câu là chị ơi em được nhận vào làm rồi. Mà thôi, mình cũng chẳng cần cám ơn, ko cần update, miễn là hai vợ chồng cô ấy kiếm thêm được ít tiền trang trải cho cuộc sống đắt đỏ ở thành Rome này. Sáng nay đang ngồi cà phê vỉa hè với cậu bạn thì có cậu da đen đến nói chuyện với cậu bạn. Cậu da đen người Algeria, dân bóng rổ, đang nhờ cậu bạn mình xin cho một chân làm việc. Cậu ta quay sang bảo mình “Chơi cho các câu lạc bộ nhà nghề ở đây rất khó vì họ đòi phải có giấy tờ hợp pháp. Ngoài bóng rổ ra tôi chẳng biết làm gì khác, hiện tại tôi đang kiếm sống bằng nghề bán dạo này để đợi cơ hội chơi bóng tiếp. Chị biết không, ở đời phải kiên nhẫn. Tên tôi (cậu ta nói ra một cái tên Imxa gì đó) có nghĩa là kiên nhẫn”. Ở thành Rome rất hay gặp các cậu da đen bán bít tất, khăn mặt, khăn giấy. Chẳng hiểu họ kiếm được bao nhiêu mỗi ngày. Mình bảo Imxa “cậu có cái khăn gì đấy, cho tôi xem”. Mình trả tiền, cậu Imxa sướng “Thank you mme, you make my day”. Có khi cậu Imxa lại tưởng mình ngố, cái khăn xấu như điên thế ngoài siêu thị bán 2 đồng là cùng mà tự nhiên lại đi mua 10 đồng của cậu ta làm gì. Cậu bạn hỏi “lịch ngày hôm nay của em như nào?”, bảo “sáng 9h hẹn uống cà phê với anh. 11h30 hẹn ăn trưa với hai cô bạn. 1h30 có người đến xem nhà. 2h chiều hẹn uống cà phê với một cô bạn khác. Sau đó đi đón con. Đưa chúng nó về nhà là 4h chiều thì phải trang điểm để 5h đi nghe hòa nhạc. Shamefully busy”. 6h chiều nay có buổi hòa nhạc do tổng thống tổ chức, nhạc trưởng nghe nói nổi tiếng lắm mà mình quên tên rồi. Chẳng biết có ra gì không chứ dạo này cứ ngồi xuống ghế êm êm nghe nhạc nhẽo du dương là mình ngủ gật. Đêm qua con Anna hành mình đến phát khóc lên được đến tận hơn 2h sáng. Thế nên khả năng lớn tối nay mình lại ngủ gật.  | Haiz | May 10, '12 4:39 AM for everyone |
Lâu lắm hôm nay mới lôi một cái váy cũ ra mặc. Cái váy này may từ hồi chú Bình Nguyên được 10 tháng gì đó, tức là lúc đó mình đã gầy lắm rồi. Phần ngày xưa là đai giờ tụt xuống tận hông, thế là lại phải lấy thắt lưng thắt vào. Cáu thật. Tại sao bạn nào sau khi có gia đình có con cũng đều phát tướng mà mình thì càng ngày càng teo tóp đi một cách thảm hại? Bình thường ko nhận ra mình teo tóp dần đi, nhưng mặc lại quần áo lâu lâu ko mặc một cái là biết nhau ngay. Mình nói thật là cũng ko muốn phát tướng quá, nhưng gầy quá cũng chẳng muốn. Phụ nữ kiểu gì cũng phải có da có thịt một tý mới hấp dẫn chứ cứ còm nhom như bó củi khô thế này thì ai mà chịu được. Không phải mình ko cố gắng để béo lên. Cách đây mấy tuần mình nảy ra ý định tăng 2kg. Từ hôm đó đến nay mình ăn rất cố gắng, ko bỏ bữa nào. Thậm chí mình còn nhờ bà Nuôi rán cho ít bánh bột mỳ, sau đó phết Nutella lên, để tủ lạnh cho mình lôi ra ăn dần. Bột mỳ, trứng, dầu, nutella, không thể béo hơn thế này nữa. Thế mà từ hôm đó đến nay mình đã ăn đến chục cái thế này rồi mà ko lên được lạng nào. Xì choét thế không biết. Mình đang vừa ngồi viết blog vừa cố ăn nốt hai cái bánh còn lại trong tủ, chết nghẹn, ọe lên ọe xuống vì ngán quá. Thế mà rồi cũng chẳng ăn thua gì đâu cho mà xem. Tối qua đi tập pilates, buổi thứ hai sau khi mất mặt từ tháng 8, tháng 9 năm ngoái. Mặc quần áo tập đứng trước gương mới hốt hoảng “trời ơi, cái giề thế này”. Hông mình ngày trước khá tròn, tức là lượn vào ở eo, lượn ra ở hông, rồi mới đổ xuống đùi, hông tròn mà đùi rất thon. Thế mà bây giờ cái đường lượn tròn ra ở hông lại thành một đường thẳng, cái phần ngày xưa tròn ở hông giờ đã chuyển xuống đùi, đâm ra nhìn trực diện thấy hông hóp mà đùi lại thừa thừa ra một cơ số mỡ, véo vừa một nắm tay. Lần này thì phải tập tành nghiêm túc thật rồi. Nhưng mà e chừng mình phải chuyển sang loại hình tập nặng hơn vì tập pilates chẳng có tác dụng gì. Bằng chứng là tập 2 buổi rồi mà chẳng thấy người đau ở đâu cho mình nhờ. Không đau tức là ko có tác dụng đúng ko. À quên, tối qua đang kỳ cọ thì tự dưng sờ má mình thấy đau đau. Đang tự hỏi “tập tành kiểu gì mà người ko đau lại đau má thế này”, thì mới nhớ ra hôm kia mình bị con Lila vung cái xẻng nhựa xúc cát vào mặt. Nhưng sờ sang má bên kia cũng thấy đau, thậm chí sờ vào mũi cũng thấy đau nốt, thì chả hiểu? Lila ngày nào cũng sợ mẹ đi mất nên ngày nào cũng hỏi “hôm nai mamma có đi thể dụt không hả mamma?”. Còn bà Nuôi thì bảo “cô chắc sắp thành cái ngón tay út”. PS: chuyển sang hình thức thể dục nào thì phù hợp bây giờ nhỉ. Chạy thì sợ chân to. Bơi thì sợ hỏng da hỏng tóc. Võ thì sợ thô người. Nâng tạ thì sợ chai tay. Trèo núi giả thì sợ tay có bắp, chưa kể èo uột như mình trèo sao nổi. Tập trên máy thì không biết điều khiển máy. Đánh tennis thì toàn vợt trượt. Chồng bảo “hay đi đạp xe đạp với anh cho vui, cảnh hai bên sông đẹp lắm?”, vợ chối phắt “thôi, chai đít”. Đúng là văn thì dốt vũ thì dát. Ảnh: ảnh thẻ, hàng trên hàng dưới cách nhau một năm Ở nhà mình hay xảy ra những chuyện cực kỳ lạ lùng. Người như mình vốn chỉ tin vào khoa học và những lập luận chặt chẽ, nhiều khi vắt óc nghĩ mà ko hiểu tại sao lại có thể xảy ra chuyện như thế được. 1. Mấy hôm nay tự dưng cái máy sấy tóc biến mất tiêu, tìm toét mắt không thấy. Mình là người cuối cùng dùng nó, chính xác cách đây 3 hôm, lúc tầm 6h tối, gội và sấy tóc cho lũ Lê La Na, dùng xong cuốn dây cất rất cẩn thận lên kệ. Bà Nuôi từ hôm đó ko dùng hôm nay phải gội đầu mới hỏi. Chàng tóc lơ thơ vài cọng, tắm xong đi ra, chưa đi được chục mét tóc đã khô hết cả nên đã bao giờ hỏi tới máy sấy tóc đâu. Cái máy đó khá to và nặng và để trên cao nên Na ko thể với được. Lê La chưa bao giờ tỏ ý tò mò đòi chơi cái máy sấy tóc. Mà kể cả lũ trẻ con có chơi thì cái máy to như thế, nhà mình lại bày biện đơn giản, mất tích đi đằng nào được. Thế mà nó vẫn mất tích như thường, cứ như là có chân để chạy trốn. 2. Lò nướng nhà mình có chế độ khóa, đề phòng trường hợp bọn trẻ con vô tình vặn lên chơi. Để bật lò, phải ấn giữ nút bên tay trái 10 giây liên tục để mở khóa, sau đó vặn nút bên tay phải để đặt chế độ nướng, thì cái lò mới bật. Nếu chỉ ấn giữ mở khóa bên trái mà ko vặn đặt chế độ bên phải thì lò cũng ko bật, và chỉ vài giây sau lại tự động trở về chế độ khóa như cũ. Nếu chỉ vặn đặt chế độ bên phải mà ko ấn giữ nút bên trái mở khóa thì lò cũng ko bật. Nút bên trái phải là tay người lớn khỏe mới ấn và giữ được 10 giây. Như vậy là bọn trẻ con ko tài nào bật được. Bà Nuôi thì ko biết bật nên ko bao giờ mon men dám đụng tới cái lò. Chàng thì ko ở nhà và có ở nhà thì cũng chẳng bao giờ vào bếp nấu nướng, mà có vào bếp nấu nướng thì cũng ko bao giờ dùng lò, chưa kể còn ko biết bật lò. Thế mà cái lò vẫn bật nóng tưng bừng, có khi bật nóng suốt đêm mà mình ko biết, kiểm tra xem có phải ai vô tình đặt timer không thì không phải. Thế thì là lý do tại sao? Có ai giải thích được không? Câu trả lời đơn giản ngã ngửa như sau: 1. Điên ruột vì tìm khắp nơi mà ko thấy máy sấy tóc, mình buột miệng than thở với chàng, than thở cho đỡ điên ruột chứ chắc mẩm là chàng ko biết. Ai dè nghe xong chàng hối hả chạy đi lấy máy sấy tóc để quên trong túi, đưa vợ, bảo “tối hôm nọ anh mang xuống garage ĐỂ SẤY XE”. Hết lấy trộm kem dưỡng da của mình mang xuống garage để bôi cho xe thì giờ lại lấy máy sấy tóc của mình xuống sấy xe. Bạn nào có chồng yêu xe như này ko thì bảo mình để mình còn cảm thấy được an ủi tí. Mà bạn nào có chồng yêu xe hơn như này thì cũng bảo mình để mình còn chia buồn. 2. Sau rất nhiều lần lò nướng không ai bật cũng tự bật lên thì mình buộc phải điều tra cho ra. Rất tình cờ mình phát hiện ra như sau: bọn trẻ con hiếu động và cái bụng to của bà Nuôi kết hợp lại chính là thủ phạm. Bọn trẻ con hiếu động luôn xoay xoay vặn vặn bất cứ cái gì chúng có thể xoay xoay vặn vặn được. Tức là cái núm đặt chế độ nướng bên phải luôn bị chúng xoay ra khỏi vị trí số 0. Bà Nuôi, trong lúc nấu nướng, phải đứng gần thì mới nhìn thấy, đứng gần thì cái bụng to vô tình tì vào cái nút bên trái, tì như vậy 10 giây là khóa tự mở. Như vậy là nút bên trái thì mở, nút bên phải thì vặn ra khỏi số 0, cái lò cứ thế bật lên, nhiều khi cực nóng và cứ nóng như vậy suốt đêm. Chẳng trách hóa đơn tiền điện cuối tháng tăng cao. Mới chỉ tiện kể ra đây hai việc rất kỳ bí nhưng cuối cùng cũng lý giải nổi. Ở nhà mình còn nhiều việc không lý giải nổi cơ. Nhiều khi cái đầu ưa duy lý của mình nghĩ nát ra mà ko thể tìm ra lý do đành phải đầu hàng như kiểu tặc lưỡi “trời sinh ra thế”. Sống trong căn nhà nhiều việc khó tin như vậy cuối cùng mình bớt duy lý đi rất nhiều. Giờ mình e lại thiên về tình cảm hơn, thế mới chết chứ   Mình vừa về, đang lạch xạch mở cửa đã nghe một tiếng rích lên như chuột ở bên trong và tiếng chân dậm bình bịch vẻ sốt ruột. Cửa vừa hé ra một cái một cái bóng bé, lùn, mắt cười híp, luồn tọt ra và chạy thục mạng, vai khoác một cái túi đồ chơi bằng nhựa. Mình bảo “Bye bye Anna” rồi đi vào định đóng cửa. Tưởng là dọa đóng cửa cho nó sợ nó chạy lại, ai ngờ nó chẳng sợ, chân vẫn lon ton chạy thẳng ra cầu thang. Mình sợ quá chạy theo túm được nó đúng lúc nó đang định lao xuống không chần chừ. Vác cái thân hình ngắn ngủn và đen trũi đang cười khanh khách vào nhà, đặt xuống “liệu hồn”, nó nhắc lại luôn “liệu hồn”. Đoạn ngửa mặt lên trời cười tít, mắt híp, hàm răng dưới đưa ra, hàm răng trên thụt vào. Nhìn mặt thế ai mà mắng tiếp cho được. Con gái dạo này mồm mép càng ngày càng lém lỉnh hơn. Ai nói gì cũng nhắc lại như vẹt ngay được. Mẹ bảo “La mà hư là mẹ đánh đít nhé”, con chị quắc mắt lườm mẹ còn con em thì lảnh lót “đánh đít nhé”. Mẹ bảo “con trai Ale của mẹ ra đây”, thằng anh chưa nhúc nhích thì con em đã “ra đây”. Ngoài ra còn mắc bệnh cãi. Bà Nuôi hái một bông hoa mẹ vừa mua “Anna ra đây bà cài lên đầu cho”, thì bị trả lời ngay cùng cái lắc đầu nguây nguẩy “Nâu cài lên đầu”. Tương tự, không muốn đi ngủ thì “Nâu đi khò”. “Bé trèo lên ghế đi mẹ cho xem phim”, “Nâu trèo”. Mẹ thấy rõ ràng 3 thứ tiếng một lúc trong nhà làm con gái út của mẹ bối rối và lẫn lộn. Hôm qua thấy bảo mẹ “lắm ma yêu”, trong khi hồi trước có thể nói “yêu ma lắm” trôi chảy có vấn đề gì đâu. Được cái mẹ thích nghe Lê La Na nói ngọng, nói nhầm. Mẹ sợ lớn lên không ngọng không nhầm nữa thì đời mẹ mất đi một khoản gây cười nghiêm trọng. Tối nay thì con gái út mới có trò mới. Con gái hai tay túm hai ống quần kéo lên cao, để lộ cẳng chân vừa cong vừa đen, đi khắp nhà trình bày “đau” với mẹ, với bà Nuôi, rồi với bố. Mẹ cúi xuống “bé đau ở đâu để mẹ hôn”, thì thấy ngón tay béo béo chỉ trỏ lung tung trên cái cẳng chân đen đúa. Mẹ hôn xong chưa kịp đứng lên thì hai cánh tay con gái đã choàng luôn vào cổ mẹ “mamma bế bé tí”. Mỗi ngày cũng nũng nịu “bế tí” được khoảng chục lần. Mẹ thường hỏi con gái “bé biết chính xác phải làm gì để đạt được những điều bé muốn đúng không?”. Con gái chẳng hiểu có hiểu mô tê gì không, chỉ biết là gật đầu trả lời tắp lự “Có”. PS: sáng mẹ thấy em tự nhiên rít lên ành ạch và mắm môi mắm lợi đánh vào tay mình. Hóa ra con gái ngồi xếp nhà, vừa làm đổ một cái là lấy tay đánh vào cái tay làm đổ kia luôn để trừng trị, mồm leo lẻo “đánh Na Na đánh Na Na”. Học nhanh thế, hôm nọ cụng đầu vào cửa đau quá mẹ vừa dỗ vừa đánh cái cửa, hôm nay đã thực hành được ngay rồi. Ảnh: em vừa ngủ dậy, chưa tỉnh ngủ hẳn nên mặt mới từ bi thế này Hạ cánh xuống Dubai, chán nản. Cả một thành phố nóng bức, trơ trọc, cây cối xanh xám. Một phần là vì cát, một phần là vì mặt trời thiêu đốt khô hạn tới mức cây cối ko thể xanh tươi mỡ màng nổi. Đường cao tốc mỗi bên 4 làn xe chạy vun vút, giảm tốc độ một cái là bị bóp còi. Xe chạy rất láo. Những tòa nhà chọc trời. Đường vòng trên đầu. Đường vòng dưới chân. Mình nhà quê sợ cầu vượt, lại sợ nhất sự kết hợp của cầu vượt và nhà cao tầng. Tức là nhìn thấy tòa nhà cần phải đến thù lù ngay mặt rồi mà đi vòng vèo mãi chả tới nơi, rẽ nhầm một phát thì lại thấy long nhong trên đường cao tốc không biết đến chỗ nào mới exit để quay lại được. Dubai gồm khách sạn, nhà hàng, các trung tâm chăm sóc sắc đẹp và trên hết là các trung tâm mua sắm. Xin hết. Mình mấy năm nay làm sao, ko còn hứng thú mua sắm gì nữa. Trong các thể loại shopping ghét nhất shopping malls. Các shopping malls ở Dubai rất hoành tráng, lúc nào cũng đông đúc. Các cô gái đi shopping bằng Rolls Royce có tài xế đội mũ rất oách, bản thân họ thì ăn mặc như chuẩn bị đi dự black-tie dinner hoặc mèng nhất thì cũng phải là tiệc cocktail. Thế mà ở ngoài kia, ngoài vỉa hè, 5,6h chiều, hàng trăm công nhân xây dựng đứng chen chúc chầu chực xe bus đến đón, trong cái nóng hầm hập đầu hè xứ Ả rập. Cả trăm khuôn mặt không thấy nổi một nụ cười. Khuôn mặt họ mệt mỏi, bụi bặm và tăm tối, toàn dân nhập cư từ Ấn độ, Pakistan và Iran sang. Lương tháng của họ không bằng một bữa tối cho hai người tại một nhà hàng sang trọng. Họ sống trong điều kiện rất kham khổ, nghỉ trưa mình thấy họ trải miếng bìa nằm thẳng cẳng ngủ ngay tại chỗ xây dựng. Chẳng phải mình chưa bao giờ chứng kiến hay sống trong cảnh khổ. Nhưng ở Dubai, sự giàu sang tột đỉnh và sự nghèo khổ tột cùng chỉ cách nhau vài bước chân, làm mình thấy khó ở. Nó không phải là sự khác biệt của việc bạn mặc một cái váy đẹp, trang điểm lộng lẫy, xách theo cái túi hàng hiệu và ngồi nhâm nhi ly đồ uống hảo hạng trong bar Angelina của khách sạn Metropole, Hà nội, nhìn ra ngoài trời nắng gắt thấy một người đàn bà mặc áo rách đang giằng co một thúng trái cây với công an. Người đàn bà kia thì nghèo nhưng bạn chưa phải là giàu. Trong khi đó, sự giàu sang của thế giới Ả rập phải nói là kinh khiếp, hoặc ít nhất thói quen dát vàng dát bạc trải lót nhung gấm khắp nơi của họ gây cho người khác cảm giác như vậy. Đặt cạnh sự giàu sang ấy, tầng lớp lao động trở nên khốn cùng, thậm chí có khi còn khốn cùng hơn thực tế. Nói sang chuyện khác, trong các shopping malls rất hay thấy cảnh tượng đàn ông Ả rập mặc dishdasha đi dép lê loẹt quoẹt đằng trước, cô vợ mặc abaya đi lũn cũn đằng sau, thon thon hình vai thoai thoải hình chum, rất giống barbapapa. Nhưng công nhận khuôn mặt của đàn bà Ả rập đẹp, đẹp dramatic chứ ko đẹp nhàn nhạt kiểu Âu. Mắt họ sâu, lông mi dày, mũi cao, môi đầy đặn, da nâu mịn và trang điểm rất kịch tính kiểu mắt đen thẳm và môi đỏ mọng. Đặc biệt họ quấn hijab che cổ và tóc. Khuôn mặt đẹp hay xấu phụ thuộc rất nhiều vào xương hàm và xương cằm thì hijab đã che đi mất, thế nên cô nào thấy cũng đẹp thần sầu. Nhưng mà tóm lại, đẹp xấu mình cũng chẳng quan tâm. Xin kể nốt chuyện nữa là hai vợ chồng được cậu bạn dẫn lên tầng thứ một trăm bao nhiêu của tòa Burj Khalifa, tòa nhà cao nhất thế giới. Từ trên đó nhìn xuống thấy thành phố bé tí tẹo, toàn cát là cát có sầu không cơ chứ. Nhà quê như mình đây mon men ra cửa sổ toàn kính từ trần xuống tận sàn, tính ngó xuống xem tình hình ra sao. Đúng hôm gió mạnh, tòa nhà chao đảo rất rõ, cảm giác càng rõ hơn khi đứng gần rìa cửa sổ. Mình hoảng hồn lùi lại, ngồi cố thủ trên ghế sofa, từ đó chỉ mong chóng đến lúc được bước chân xuống đường bình yên. Cậu bạn kể có đêm gió mạnh quá, cậu ấy ngồi trên giường mà thấy người cứ lắc lư chao qua chao lại đến 2 mét. Cậu ấy sợ quá hôm sau cũng thu xếp đồ đạc, quay về ở villa một tầng, bỏ hoang căn hộ tầng cao trên Burj Khalifa từ đó đến nay. Xin đủ mấy cái tòa nhà chọc trời này  Tâm trí mình còn đang bận bịu với một ngôi nhà toàn cỏ hoa, ngoài cổng dựng một chiếc xe đạp có giỏ đằng trước để mình mặc áo lụa đèo hoa đi loanh quanh. Cứ đèo loanh quanh cho vui thế thôi chứ chả có mục đích cụ thể giề. Phải là một cây cầu cũ… P.S Cái mình thích nhất ở Dubai là hoa phượng. Phượng trồng nhiều lắm. Mới chớm hè mà có cây đã bắt đầu nở hoa đỏ như lửa. Bàng cũng thấy trồng nhiều. Không biết lá bàng có bao giờ ngả đỏ được như chớm thu ở nhà không nhỉ, ở cái mảnh đất nóng thiêu cái gì cũng giả có mỗi cát là thật này.  1. Hồi mới vào công ty mới, một hôm sếp bảo mình tay chủ nhà sắp đến thu tiền nhà 6 tháng đấy, mày vào dịch cho tao, nhất định nó phải đồng ý làm theo các yêu sách của tao xong rồi tao mới trả nó tiền nhà. Hai anh chị chủ nhà đến. Một trong những trường hợp điển hình của nông dân hồ tây có khoảnh vườn hôm trước còn trồng rau muống hôm sau đã xây biệt thự cho tây thuê tháng thu tiền nghìn. Hai anh chị dáng điệu khép nép, vào văn phòng bỏ dép lê để bên ngoài. Người đàn bà cầm nón, đeo bờm. Người đàn ông tóc chẻ ngôi giữa, răng vổ, ám khói thuốc lào, nói một câu dãi chảy lèo xèo một câu. Cuộc kỳ kèo tiếp diễn một hồi bất phân thắng bại. Sếp thuê cái nhà đâu có nghìn rưởi một tháng, trả 6 tháng một lần, mà sếp cứ cầm cục tiền thò ra thụt vào, hết chê cái nọ lại đòi cái kia. Cuối cùng anh kia chán quá làm luôn một tràng “Anh nà nà anh lói cho em biết anh nà anh ko thích ló, thế lên anh ko cho ló thuê lứa, em cứ bảo với ló thế. Mình ngồi lịm lìm lim không nói được câu nào. Kết quả, chủ nhà chẳng đồng ý với bất kỳ yêu sách nào của sếp, sếp tặc lưỡi đưa cục tiền như thường. 2. Mấy tháng trước đang lang thang ở London, vợ đi một hướng chồng đi một hướng. Lý do là chồng thì muốn dùng Jacuzzi và sauna trong Sofitel, vợ thì muốn đi massage dưới chợ tàu sau đó vào nhà hàng VN làm đĩa rau muống xào. Vào một nhà hàng VN hạng xoàng bên ngoài viết toàn chữ tàu, nhìn cô bé phục vụ thấy nghi nghi hoặc hoặc, chẳng hiểu người VN hay người Trung Quốc, nên không dám nói tiếng Việt. Mình gọi rau muống xào xong cô bé hỏi “garnic?”, mình không tin vào tai mình “I am sorry?”. Cô bé nhắc lại rất rành rọt, mặt bắt đầu khó chịu “Garnic?”. Đã chắc mẩm cô bé là người VN nhưng mình vẫn ko dám hỏi vì mặt cô bé cứ như đâm lê, khách ăn xong chỉ muốn đuổi khách đi cho nhanh để còn lấy chỗ cho khách mới. 3. Một hôm, đang trên đường ra cái nhà ngoài biển, xe đi qua một đoạn đường hai bên là cánh đồng bát ngát, nông dân đang chụm rơm rạ lại đốt khói lửa tưng bừng. Ông con trai vốn đã nói không ngừng từ lúc rời Rome, giờ im bặt ngó đầu ra nhìn xong quay vào đánh một từ gọn lỏn “nửa”. Mẹ chán nản “Lê ơi con nói ít đi một tý thì con sẽ ít nhầm hơn đấy con ạ”. 4. Dubai. Vợ đang càu nhàu vợ đã đói còn cứ phải đi dạo các trung tâm mua sắm với chồng thế này, thì chồng vội vã quay sang “Bring a slack that you nike”. Nói xong còn hấp tấp chữa ngượng “đấy tại em mà anh nói nhầm”. Nghe xong mình suýt té cầu thang. Xong mình phải ngồi bệt xuống cầu thang ôm bụng cười mà rằng “Anh cả ngày cứ như hến. Những lúc hiếm hoi mở miệng nói thì lại nói nhầm”. Nghe xong có người dỗi luôn. Mình cứ hay dỏng tai xem thiên hạ phát âm thế nào, cuối cùng vớ phải chồng với con thế này, đúng là đáng đời quân gian ác. Tối đi ăn ở nhà hàng Ấn độ, cậu trực bàn hỏi anh chị muốn ngồi trong nhà hay ngồi ngoài ban công, thì lại hỏi với giọng tiếng Anh đặc Ấn đớt đớt như sau “indide or outdide?”. Thế nên mình rất hay nói đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở là như thế.  Hôm sau, ở trường thứ hai, may quá vừa đến thì ông con bị vào phòng kiểm tra trực tiếp với cô giáo luôn trong khi bố mẹ đi tour trường. Bố mẹ vừa đi một vòng về thì cô giáo chạy ra mặt băn khoăn “anh chị có thể cho tôi biết banoi là cái gì không?”. Hai vợ chồng ngẩn ra một lúc rồi mới à lên “à, banoi là bà Nuôi, tức là Mrs. Nuoi, cô trông trẻ của gia đình chúng tôi”. Cô giáo nói nguyên văn như sau “tôi bảo nó vẽ gia đình. Nó vẽ 6 người gồm bố, mẹ, nó, Lila, Anna, và vẽ thêm một người nữa nó gọi là banoi. Vẽ xong nó chữa lại cho banoi thật to ra vì nó bảo banoi to nhất nhà. Tôi hỏi nó banoi là ai, nó bảo banoi là banoi chứ ai, xong ngẫm nghĩ một lúc nó giải thích thêm rằng nó nghĩ rằng banoi là sister của nó, xong rồi nó lại nghĩ một lúc nữa và nói thêm vẻ băn khoăn: nhưng thế thì ko được, vì nếu banoi là sister của nó thì tại sao banoi lại to hơn cả papa, như thế thì làm sao papa là bố của banoi được”. Mình bảo “Cô thông cảm, tại vợ chồng tôi ko bao giờ bảo con rằng bà Nuôi là bà giúp việc, mà luôn nhắc đến bà ấy như một thành viên trong gia đình, thế nên nó mới lẫn lộn như thế”. May mà ông quý tử còn chưa tưởng bà N là vợ cả còn mình là vợ hai của một số người ý chứ nhỉ. Hết giờ kiểm tra mà ông con chẳng thèm ra. Cô giáo bảo nó vẫn đang mải vẽ. Mẹ hết hồn chỉ sợ ông con giở chứng lại vẽ hươu vẽ vượn kiểu anh hùng cứu mỹ nhân tiêu diệt kẻ ác như những tập truyện nhảm nhí thừa hưởng được từ ông bố thì mẹ chết dở. Vẽ chán ông con đủng đỉnh từ trong phòng ra, tay chắp sau đít, mặt mũi dị ứng vằn vện, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng lại bể cá, dán mắt vào xem. Mẹ quan sát thấy mồm con trai táp táp mới đến gần hỏi “con trai mẹ lại còn cãi nhau cả với cá đấy à”. Mẹ sợ cô giáo nhìn thấy cảnh tượng kỳ cục nhưng cô giáo phá lên cười bảo “chị đừng lo, đứa nào nhìn thấy cái bể cá đấy cũng ra nói chuyện với cá hết”. Mẹ cứ trêu con trai thế thôi chứ thực ra mẹ tự hào về con trai lắm lắm. Sau hơn 1 tiếng kiểm tra đủ kiểu, trường nhận ngay lập tức, bố mẹ ko phải chờ đợi hồi hộp gì cả. Cô giáo kiểm tra ca ngợi hết lời “He is so delightful, his English is so good”. Bà education consultant sau đó gọi điện cho mẹ bảo “He is wonderful. Trường họ hài lòng lắm”. Và tất cả những cô giáo từng dạy con trai trong 3 năm qua đều bảo như vậy. Thế là mẹ nhẹ cả người. Ít nhất cũng gạch được một việc trong cả to do list dài dằng dặc từ giờ đến hết hè của mẹ. Lúc về mẹ bảo “mẹ rất tự hào về con, bé trai của mẹ ạ”, thì bị trả lời như sau “Lê rất tự hào về mamma, bé mamma của Lê ạ (đồng thời làm luôn một hơi không kịp thở) mamma mua cho Lê giày đá bóng mới đi mamma”  Tiểu thư kia vẫn thất học nhưng vì tiểu thư chưa vào giai đoạn giáo dục bắt buộc nên thất học thì bám càng mẹ đi lượn thôi chứ có vấn đề gì đâu. Ảnh: trong lúc các bạn cùng lớp làm diorama là những khung cảnh cổ tích chim bướm thần tiên hoặc gia súc gặm cỏ hiền hòa trên cánh đồng hoặc nông trang toàn cỏ cây hoa lá gà qué đơn sơ, hai bố con chú Bình Nguyên làm cảnh siêu vịt phát hiện kẻ cướp nhà băng, siêu vịt chuẩn bị bay tới tẩn cho thằng kia một trận ra trò. Xin chú thích là siêu vịt treo lủng lẳng bằng một sợi chỉ xin được của mẹ.  Ở Dubai ông con không hiểu dị ứng cái gì mà nổi ban đỏ dày cộp từ mặt xuống đến tận chân mặc dù hoàn toàn ko sốt. Không cẩn thận ông lại dị ứng với nguồn nước ở Dubai thì toi đời mẹ. Mẹ mặc cho ông rất bảnh nhưng với cái mặt đỏ dừ như cua luộc và tóc tai dựng đứng vì nóng, trông ông thảm hại như đoàn quân thất trận. Dẫn ông vào nhà hàng Nhật thì ông từ chối bảo “Lê chỉ ăn sushi mamma làm”. Dẫn vào nhà hàng Ấn độ thì ông ngồi ăn mỗi naan, naan lại còn cho nước cốt dừa ông ko chịu, lại phải gọi người tới đổi sang naan không, tương tự bánh mỳ không ở nhà. Dẫn vào nhà hàng Thái thì ông bắt lựa hết rau thịt, chỉ ăn mỗi mỳ xào không, mà ăn với vẻ mặt rất cam chịu. Dẫn vào nhà hàng Hàn quốc thì ông chịu hết nổi, ông bứt đầu bứt tai khóc tu tu giữa thanh thiên bạch nhật “tại sao Lê cứ phải ăn những cái này”. Bố mẹ đầu hàng, mẹ chạy vào siêu thị mua một cái bánh mỳ baguette dài cả mét cắp theo, bẻ cho con ăn dần. Đến hôm sau bánh mỳ cứng lại như đá, ông vẫn ăn ngon lành mới tài. Đến hôm phải đi tour trường thứ nhất, đang ngồi đợi người dẫn đi, mình đang nói chuyện với bà education consultant, thì chàng tự nhiên muốn thể hiện khả năng làm tính của con trai bèn hỏi “Ale, 23 cộng 8 là thành mấy?”. Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào không. Mình và bà education consultant quay ra nhìn chăm chú. Ông con trai đang ngó nghiêng vẻ lơ đãng, ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo “30”. Chàng tẽn tò ngồi im. Mình và bà education consultant lại nói chuyện tiếp. Một lúc sau, nghe chừng lại muốn thể hiện khả năng làm tính của con lần nữa, chàng lại hỏi, lần này dễ hơn nhiều “Ale, 8 cộng 3 thành mấy?”. Ông con trai mặt mũi lấc láo “15”. Từ đó chàng từ bỏ hẳn ý định thể hiện tài năng của ông con. Ở trường thứ nhất ông con trong tình trạng không kiểm soát nổi. Cô giáo vừa bước ra chào thì ông tốc cả váy mẹ lên chui vào trốn. Sau đó ông nhảy lên đứng vắt vẻo trên đôi giày bóng lộn soi gương được của bố. Cô giáo hỏi gì ông cũng bảo “không”, kể cả câu hỏi “em có thích đi học không, em có thích đọc sách không”, làm bố mẹ phát xấu hổ. Không kể chân tay ông còn không ngừng múa may đấm đá. Tour xong trường thứ nhất mẹ chán nản “chắc cho con gia nhập đội ngũ trẻ em đường phố là thích hợp nhất rồi con ạ, chẳng mất công bố mẹ đi tìm trường cho con làm gì”. Đáp lại sự bi quan của mẹ, ông con trai tỉnh bơ với sang hỏi bố “papa ơi, sexy là gì?” Ảnh: ready for Indian food, đầu bếp nghe nói đã nhận hẳn hai sao Michelin.  Người không thích học hành như mình gần 4 tháng qua phải vật vã chuyện học hành của con. Đầu tiên là phải chọn loại trường cho con học, trường Anh, trường Mỹ hay trường quốc tế. Đầu tiên chọn trường quốc tế, tức là học theo chương trình IB (International Baccalaureate) hiện đang là mốt. Học sinh học theo hệ này về sau có thể ghi tên học ở hầu như bất cứ trường đại học nào trên thế giới. Ghi tên Lê La vào hai trường IB rất danh giá, kiểu trường thường tiếp đón những nhân vật nổi tiếng kiểu Bill Clinton đến nói chuyện với sinh viên trường. Với mốt IB, trường nào cũng phấn đấu cho tí IB vào cho oai. Trường IB nào rẻ rẻ thì tức là mới đang phấn đấu chứ chưa được công nhận. Chứ còn trường IB nào fully accredited thì rất đắt, gấp đôi những trường khác là thường. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trung bình mỗi đứa 15k euro một năm, 3 đứa thành 45k, cộng thêm chi phí các loại kiểu đồng phục, ngoại khóa, đóng góp nọ kia sẽ thành khoảng 50k một năm, chưa kể càng lên các lớp trên càng đắt. Học 13 năm như thế là hơn 600k, cộng thêm tiền học đại học của 3 đứa sẽ là 1tr euro, thậm chí còn hơn nhiều nếu học đại học tư và học lên cao. Có một đứa thì còn muốn thế nào cũng được, chứ có 3 đứa, chừng ấy tiền kể ra cũng nặng. Không phải là mình ko cố được nhưng mình muốn tiết kiệm để làm việc khác có ý nghĩa cho con hơn, ví dụ một căn hộ nhỏ xinh cho mỗi đứa. Chưa kể bọn Lê La Na nứt mắt biết gì mà Clinton mới chả Clinteo, chỉ cần một cô giáo giỏi, một sân bóng đá tốt, một sân thể dục tốt, một bể bơi tốt, là quá ổn chứ gì. Thế là email khắp nơi, ai hỏi được là gặp hỏi tất, đọc tới đọc lui các trang mạng của các trường, search thông tin trên google, cuối cùng quyết định cho con theo học trường Anh đến tận năm lớp 10, sau đó chuyển sang hệ IB mấy năm cuối trước khi thi đại học nếu Lê La Na muốn ra nước ngoài học đại học. Còn nếu muốn học đại học trong nước thì càng tốt, đỡ tốn tiền IB của bố mẹ. Dù sao British curriculum mang hơi hướng bảo thủ cũng chú trọng học văn, toán và tiếng Anh. Với căn bản đó về sau đổi hệ hay học thêm cái gì cũng dễ, lại tiết kiệm được đến một nửa tiền. Ra được quyết định này mình nhẹ hết cả người. Thế là bỏ hai trường IB đã đăng ký, bắt đầu tìm trường Anh. Tìm được hai trường Anh rồi thì đến phần đăng ký. Cả hai trường đều phải vào waiting list rất dài. Nhờ quan hệ của bà education consultant mình đã thuê từ trước, một trường đồng ý làm một cuộc kiểm tra với chú Bình Nguyên, nếu đạt thì mới cân nhắc khả năng nhận. Thế là bố mẹ phải đặt vé cùng chú Bình Nguyên sang Dubai gặp trường cho họ kiểm tra đồng thời tour cả hai trường luôn một thể. Nhận được một cuộc gọi đường dài “em, cuộc sống của tôi đã đi vào ổn định, công việc ổn, nhà cửa ổn. Tôi cũng đã bắt đầu hẹn hò với một cô gái người S 31 tuổi. Cô ấy xinh xắn và tốt bụng. Nhưng tôi ko yêu cô ấy em ạ. Tôi cứ nghĩ đến em suốt...”. “Anh bắt đầu hẹn hò cô ấy từ bao giờ?”, “Một tháng nay em ạ. Em, nếu tôi đặt vé về Rome ngay bây giờ thì em có đồng ý gặp tôi ko?”. “you know, sometimes you fall in love at the very first sight, but then you fall out of it. Sometimes it takes you forever to fall in love, but then you stay in love forever. Give yourself time to grow attached”. “Thế cần bao lâu để bắt đầu cảm thấy yêu một người , hả em?”. “Cái này tùy trường hợp, làm sao tôi biết được”. “Không, em nói đi, cho tôi một thời gian cụ thể”. (Suy nghĩ một lúc) “Anh cố gắng duy trì với cô ấy 6 tháng…”. Đặt máy, thấy lòng chùng xuống 5 phút. Mình khuyên 6 tháng có liều ko nhỉ. 6 tháng sau vẫn chẳng ăn thua gì ông ấy lại quay lại bắt đền mình tội tư vấn đểu thì chết dở mình. Chỉ còn gần 2 tháng nữa là phải đóng gói đồ đạc để chuyển nhà. Nhiều việc phải làm quá mà chưa làm xong việc nào cả. Nhiều lúc cảm thấy mình tham vọng quá, sống gấp quá, cái chết vạ gì cũng muốn làm, sắp đột quỵ đến nơi rồi. Mình lại còn đang mơ mộng một lãnh địa toàn hoa hồng, cổng thép cao, lối vào trồng hai hàng cây cypress vươn thẳng, gần biển xanh, cát trắng, không khí trong lành và đồ ăn ngon nữa chứ. Chồng rên lên với ý tưởng đó của vợ. Chồng bảo cái nhà ngoài biển cách có một tiếng rưỡi lái xe mà lần nào cũng phải năn nỉ mãi em mới chịu đến, cái nhà trên núi em chưa bao giờ thèm đặt chân tới mặc dù mình đã ở Ý 3 năm nay, giờ em lại còn muốn mua countryhome ở tít phía Nam, muốn đến phải lái xe 8 tiếng, thì chắc cả năm em ko tới nổi một lần quá. Nhưng mà mình cứ thích một ngôi nhà như thế, để đến một lúc nào đó mình rút về đó ở ẩn, xa lánh cuộc sống bụi bặm chần tục này. Cứ thích thế đấy, một số người muốn làm thế nào thì làm.  Bọn trẻ nhà này có khi lại thích ốm. Vì ốm thì được ngủ với mẹ. Anna còn bé nên lúc nào cũng có một suất. Lila rách trán nên cũng xin được một suất. Chú Bình Nguyên mấy hôm trước thì bắt đầu sốt cao, cổ sưng lên vì viêm amiđan. Thế là chú cũng được một suất luôn. Có người mất suất phải sang ngủ ở phòng khác, sướng quá tót đi luôn chả khách khí gì. Chiều hôm thứ 6 đi học về thấy ông con quấy khóc, trán nóng hổi, đặt đâu ngồi đấy. Thực tế là ông ngồi bẹp trên ghế từ chiều đến tối, mồm trễ ra, thay vì chạy nhảy đá bóng làm nhà cửa tan hoang như mọi khi. Mình hồi hộp đợi đến tối xem tình hình ra sao. Ăn tối xong, mình trố mắt khi thấy ông nhảy lên xe đạp đạp nhoay nhoáy. Chưa hết một vòng nhà thì thấy chân ông đạp chậm dần chậm dần và cuối cùng ông bỏ xe nằm lăn ra tấm thảm trải ở phòng khách. Mẹ chán nản “ông tướng của mẹ ốm thật rồi”. Nhà này rất lạ, cứ ốm là cả 3 đứa cùng ốm một lúc. Con trai lớn viêm amiđan sốt cao, con gái lớn rách trán sưng hết mắt giờ sưng cả sang mũi và chuẩn bị sưng nốt sang mắt bên kia, con gái bé thì hen suyễn, buổi sáng vừa ành ạch trèo lên giường mẹ vừa thở rít như cái tẩu thuốc. Đêm đó, ông con trai sốt có lúc lên gần 40 độ. 4h sáng mẹ đang lật mông ông lên để nhét thuốc thì giật nảy mình vì ông tự nhiên ngồi bật dậy tay chỉ ra ngoài cửa sổ mồm kêu “Oh my” rồi lại nằm vật xuống. Mẹ nhớn nhác ngó ra thì thấy một cái máy bay đang bay qua, đèn nhấp nháy, chứ có gì lạ lùng đâu. Mẹ than “ông tướng của mẹ lại còn mê sảng nữa rồi”. Nhét thuốc xong, mẹ phải đợi cho cơn sốt hạ dần xuống mới dám đi ngủ lại. Nhìn bọn trẻ con ngủ đúng là chết vì cười. Con Anna ngủ hay nhòi lên trên, kết quả là mông Anna ngang với mặt Lila. Đã thế Anna còn vừa ngủ vừa làm hàng tràng phành phạch rất to không dứt, thế mà con Lila vẫn úp mặt vào mông em ngủ rất vô tư không hề hấn gì. Đã hết đâu, một lúc sau lại nghe tiếng con Lila cười rinh rích trong lúc ngủ, không biết đang mơ thấy cái gì, trán vẫn băng bó và tóc tai vẫn bê bết. Cuối tuần mang bọn trẻ con về Siena để ăn tối cùng gia đình bác cả. Cứ nhét thuốc hạ sốt cho ông con được độ nửa tiếng thuốc bắt đầu có tác dụng là ông chạy nhảy như hóa rồ. Độ hơn 3 tiếng sau thuốc hết tác dụng thì ông lại nằm ẻo ra ở đâu đó, trán sốt phừng phừng nhưng hai cái tai lại lạnh ngắt. Mẹ tháo giày cho con bớt nóng, con đang sốt mắt long lên sòng sọc vẫn còn gượng dậy thều thào “giày của Lê mamma để ở đâu”. Lila thì mặt mũi sưng húp nhưng phong cách vẫn điệu đà, nhảy múa rất nhẹ nhàng, bác cả yêu lắm, cứ trầm trồ con bé này có phong thái thanh lịch một cách tự nhiên. Chẳng ai khen em bé của mẹ thanh lịch. Em bé của mẹ lụt cụt đi lại giữa 30 người, ăn nhem nhẻm, nói lau láu, cười khanh khách, lại còn biểu diễn một màn múa kỳ cục chân nhún nhảy người đung đưa cùi tay hất lên cao, thế mà chẳng ai khen em tiếng nào. Từ từ đợi trời ấm lên, mẹ tân trang con gái mẹ ra trò. Mẹ hy vọng mẹ ko bó tay trước sự cục mịch của em. Gì chứ thời buổi này còn mấy ai đẹp tự nhiên đâu em. Lúa toàn tốt vì phân cả thôi em bé của mẹ ạ   Bên Facebook các cô đang khen Lila xinh gái. Mình lại còn khiêm tốn bảo cháu càng lớn sẽ càng kém xinh vì bị phá nét. Thực ra ko phải khiêm tốn mà mình thực sự nghĩ như thế. Lila quá giống họ nội. Mà họ nội từ già chí trẻ ai hồi bé cũng rất xinh và lớn lên thì lại khí xấu. Chồng mình hồi bé xinh lắm, xinh đến mức cô ca sĩ Mina, ca sĩ Ý rất nổi tiếng, có cái nhà bên bờ biển cạnh nhà chàng hồi nhà chàng vẫn còn biệt thự trên bờ biển Forte dei Marmi, thích chàng đến mức suốt ngày ôm ấp hôn hít. Thế mà lớn lên và đặc biệt già đi một cái là ra nông nỗi như các bạn thấy đấy. Mấy hôm trước mình cũng đang định lên blog khoe dạo này hệ tiêu hóa của con gái có vẻ hoạt động tốt hơn, ít đau bụng hơn, ăn vào có lẽ hấp thụ được nhiều hơn vì thấy mặt mũi tròn ra, hồng hào lên. Đặc biệt đêm không có màn đi lang thang trong nhà khóc lóc “La không biết ngủ” và sáng hôm sau mặt cứ quắt lại như hai bàn tay chéo và da xanh rớt. Xem lại mấy tấm ảnh vừa chụp thấy mặt mũi con gái hồng hào, mắt sáng, môi đỏ như cherries, mẹ vừa thở phào tưởng sau hơn 3 năm cuối cùng trận ốm hồi 1 tuổi cũng thực sự qua. Ai ngờ hôm nay, đang ở ngoài thì bà Nuôi gọi điện líu cả lưỡi “cô về ngay con Lila bị thằng bạn thằng Ale hất văng vào cạnh bàn, trán nó rách một vệt máu chảy quá trời không cầm”. Mình đang ở xa, nghe thế hồn vía lên mây gọi cho chàng bảo chàng về nhà ngay. Chàng về nhà thấy tình trạng con gái thế hốt hoảng mang con đến phòng cấp cứu. Vết rách dài gần 7 phân cắt chéo qua lông mày và sâu đến nỗi bác sĩ phải khâu phần thịt rách bên trong rồi mới khâu đến phần da rách bên ngoài. Phần da rách trên lông mày nhăn nhúm hết cả lại, bác sĩ bảo về sau lông mày sẽ không mọc lại và vết sẹo sẽ rất dài. Nhìn thấy con gái bị khâu chàng suýt xỉu bác sĩ và y tá phải cho nằm lên cái giường cạnh đó. Mẹ nhìn thấy con mặt xanh rớt, máu bê bết mặt mũi quần áo tay chân, máu chảy ra cả từ mũi, một mắt cứ rướn lên mà sưng quá ko rướn lên được, mẹ không nói được câu nào. Vài lần thế này là mẹ tổn thọ đấy em bé của mẹ ạ. PS: chàng kể “anh thấy con Lila như thế anh bực quá mới hỏi thằng bạn của Ale là cháu có anh chị em không? Nếu có cháu có đẩy em mình thế không?”. Mình nghe thế cũng bực “Em phản đối. Anh đừng hỏi một đứa trẻ câu đấy, có thể nó cũng mong có anh chị em để chơi cùng, anh hỏi như vậy có thể khiến nó buồn”. Hồi bé, người lớn nhiều khi hỏi mình những câu khiến mình phải cúi mặt sượng sùng. Lớn lên, vẫn nhớ cảm giác đó, nhớ cả sự nhỏ nhen của người lớn, và tự hứa với bản thân sẽ ko bất công hay nhỏ nhen với bất kỳ đứa trẻ nào. Tuy nhiên, ông tướng con có vẻ không buồn, vì khi bị hỏi “cháu có anh chị em không” thì ông trả lời “không nhưng cháu muốn có một con cá vàng”.  Hôm đó chúng tôi đi khảo sát bối cảnh cho một cảnh phim. Xe dừng lại trong một thung lũng xanh tươi. Trên sườn những ngọn đồi vây quanh lỗ chỗ những vết đạn xe tăng bắn tập. Dưới chân mặt đất bị xích xe tăng cày nát. Trời lúc mưa lúc nắng. Mọi người ra khỏi xe khảo sát thung lũng. Chúng tôi sẽ có một cảnh quay quan trọng ở đây. Tôi ngồi lại trên xe. Cửa xe mở toang. Tôi lắng nghe hờ hững những bản nhạc Beatles phát ra từ radio. Kính xe ướt đẫm. Tự dưng, radio im bặt một lúc, rồi “Oh darling, please believe me…”. Tôi bước vội ra ngoài. Trời đang đổ một cơn mưa rào. Tôi chạy về phía anh ta. Ánh mắt sững sờ trân trối của anh ta làm tôi dừng lại, bối rối. Có lẽ hình ảnh một cô gái mảnh mai, mái tóc dày nặng vén sang một bên vì sợ ướt, chạy tới trong màn mưa, khiến anh ta xôn xao? Anh ta có dáng vóc lực lưỡng rất đàn ông, chỉ phải cái khuôn mặt nhiều thịt và bộ râu quai nón rậm rì làm anh ta trông rất dữ tợn, cộng thêm cái tính nóng như lửa, làm tôi cứ nhìn thấy anh ta là liên tưởng tới Trương Phi. Nhưng khi anh ta đứng ngẩn ra nhìn tôi trong thung lũng mưa mịt mù hôm ấy, nhìn anh ta hiền khô. Thấy tôi đứng lại bối rối, anh ta như choàng tỉnh, vội vã quay đi chỗ khác. Lúc đó tôi vừa qua tuổi 21, nửa ngây thơ, nửa tinh quái. Những ngày sau đó anh ta hay lân la đến gần tôi. Tôi nửa ngại người yêu của anh trong đoàn, một cô gái xinh đẹp, đầy đặn, trắng nõn nà, mắt đen láy, nửa chẳng hứng thú với những mối tình cả hai bên đều biết là chỉ để qua đường, nên cứ thấy anh ta đến gần là lảng. Mỗi lần giở tủ quần áo nhìn thấy chiếc quần bò ống vẩy này tôi lại nhớ tới hình ảnh anh ta hôm ấy, râu ria, cao lớn, bệ vệ, đứng ngẩn ra rồi giật mình luống cuống như trẻ con. Tôi không mặc chiếc quần bò này nữa, kiểu bell bottom của nó đã lỗi mốt đến mức một người lê sau mốt đến như tôi cũng chả có đủ dũng khí để mặc. Tôi cũng phì cười nhận thấy chỉ có những người 6x 7x như tôi mới có chiếc quần kiểu này trong tủ. Bọn trẻ con bây giờ chúng mặc quần cạp trễ và ống quần côn. Tôi đã thuộc về thế hệ “ông bô bà bô” thật rồi đấy. …When you told me that you didn’t need me anymore, well you know I nearly broke down and cried…Anh không thể biết, rất lâu sau ngày tôi nhận ra anh không cần tôi nữa, bài hát này vẫn làm tôi dù có đang ngồi ở đâu cũng phải đứng bật dậy bỏ đi ngay.  | Nhảm | Apr 17, '12 6:22 AM for everyone |
 Sáng chạy ra khỏi nhà, mồm lẩm nhẩm như người lên cơn chập cheng “thịt, tất, hoa, ATM, bánh mỳ, giặt là”. Thịt: chạy qua hàng thịt. Mình cứ một tuần chỉ qua hàng thịt một lần để mua về một loạt trữ trong tủ đá ăn dần. Thịt bán ở hàng thịt tươi ngon hơn trong siêu thị và mình có thể yêu cầu người bán cắt miếng mình thích. Tất: đã hẹn với ông bán tất hôm nay mình qua để lấy tất. Phải đặt trước mới có. Mua cho ông con trai một loạt tất để mang sang Dubai vì sang đó chắc ko thể tìm được loại tất mùa hè dài kéo lên được quá bắp chân. Chắc ngoài nước Ý ra thì chẳng tìm đâu ra được tất nam dài thế. Tất nam chỉ có 3 màu lịch sự nhất: đen, xanh blue thẫm và rượu chát. Ngoài ra bất kể là màu gì mình cũng không thích. ATM: ở Mỹ đi đâu chìa thẻ ra thanh toán cũng được. Ở Ý thì không. Rất nhiều cửa hàng kinh doanh nhỏ lẻ ở Ý chỉ nhận thanh toán bằng tiền mặt. Thế nên đi đâu cũng phải thủ sẵn tiền mặt. Dân Ý bảo thủ với tiền mặt cũng một phần vì họ muốn trốn thuế. Nhưng với đạo luật mới Monti đưa ra trong đó có cấm tiền mặt với tất cả các giao dịch trên 1000e, giảm những mức thuế đang cao một cách vô lý và phạt rất nặng nếu phát hiện trốn thuế, hy vọng tình trạng trốn thuế sẽ giảm đi. Bánh mỳ: chạy qua hiệu bánh mỳ mua bánh mỳ. Nhà này tiêu thụ rất nhiều bánh mỳ. Lê La Na chàng và nhất là bà Nuôi yêu bánh mỳ điên dại. Mình thì lại ghét bánh mỳ một cách cay đắng, nhất là bánh mỳ kiểu Ý nướng vỏ cứng đơ gặm vào muốn rơi cả răng ra ngoài. Mình thích bánh mỳ kiểu Pháp mềm mềm trắng trắng. Nghe nói bánh mỳ Đức đặc biệt ngon nhưng chưa thử bao giờ. Nói chung không hào hứng với ẩm thực Bắc Âu tí nào. Tuy nhiên nhìn thấy hàng người đợi dài quá mình đành bỏ cuộc. Giặt là: cứ đổi mùa là nhà lại ngất nghểu một đống quần áo phải mang ra hiệu giặt là. Thứ 7 tuần trước nữa, sau vài tháng trì hoãn thì mình đã trấn áp được bệnh lười và bệnh quên để mang túi đồ to tướng ra hiệu giặt khô. Lạch bạch mang ra đến nơi thì cửa hiệu đóng cửa, lại lạch bạch vác túi đồ nặng trịch về. Chúa thế là cùng. Bọn Ý này cứ kêu như vạc là không có tiền, thế mà sáng thì 10h vẫn chưa mở hàng, trưa thì nghỉ trưa từ 12 rưỡi đến 4h chiều mới thấy mặt, chiều 7h đã thấy cửa nẻo đóng kín mít, đã thế thứ 7 chủ nhật cũng nghỉ nốt. Thế là mấy hôm sau mình lại phải ì ạch bê túi đồ ra lần nữa. Đúng 15 phút nữa là chúng nó đóng cửa. Số mình còn xuân chán. Giờ thì phải đi lấy về. Hoa: cửa hàng hoa mùa xuân có nhiều loại hoa rất đẹp nên dạo này mình rất hay mua hoa. Ở nhà, mỗi khi xuân về thích nhất là hoa bướm. Nhìn cả vườn hoa bướm rập rờn mỏng mảnh thấy thật là náo nức. Bên này chẳng hiểu sao ko có tí hoa bướm nào. Hoa mùa xuân mà cành nào cành nấy cứ cứng đơ đơ thật chán. Hai tuần trước thành Rome vào mùa hoa tử đằng. Những chùm tử đằng treo tím ngắt trên thành cổ nhìn mãi không chán mắt. Khi nào rảnh rỗi phải đi lang thang ngắm hoa cỏ khắp nơi mới được. Chứ cứ tất bật thế này thì rất chóng già. Thế là hết buổi sáng. Cứ suốt ngày chả hiểu thời gian đi đâu hết.  Ngồi tập viết với ông quý tử. Mẹ phải nén tiếng thở dài liên tục. Chữ gì mà xấu thế hả giời. Chữ nào chữ nấy gầy tong teo. Thế này gọi là đời cha ăn mặn đời con khát nước đây. Vì chữ mình chữ nào chữ nấy lại tròn trùng trục rất bành trướng. Đến mức ngày xưa có thằng bạn nhìn vào vở mình và nói ầm lên giữa lớp chả khách khí gì “eo ơi tớ ghét nhất cái loại chữ này. Chữ gì mà tròn ùng ục như một đàn lợn dẫn nhau đi ỉa”. Lại trở về vấn đề chữ nghĩa của ông con, không chỉ gầy tong teo và ép èm ẹp vào nhau mà nó còn viết chữ to chữ nhỏ. Chữ cần to thì ông viết nhỏ, chữ phải nhỏ thì ông viết to. Ngoài ra chữ hàng dưới dính đầu vào chữ hàng trên, và chữ hàng trên thò cả đít vào chữ hàng dưới. Chữ ông viết xấu và tẩy xóa nhằng nhịt đến nỗi mẹ ngồi cho con viết nháp xong bảo con chép lại vào vở, con có mỗi ngồi chép không thôi cũng không luận ra nổi chữ của bản thân phải chạy ra hỏi mẹ liên tục “mamma ơi cái này là Lê viết cái gì”. Lại làm mình nhớ ra hồi làm phim, có một anh làm ở bộ phận khác muốn làm quen với mình bèn mang ra một mảnh giấy trên có viết mấy chữ nhờ mình luận hộ. Mình chưa từng thấy chữ người lớn nào mà xấu như giun bò như thế. Mình giúp anh ta đọc xong hàng chữ giun bò rồi mới nhìn thẳng vào đôi mắt xám trong veo dưới hai hàng lông mày như vẽ “nhưng đây là chữ của anh mà. Anh không đọc được chữ của anh à?”. Anh ta lúng túng vì không ngờ mình lại biết chữ viết tay của anh ta. Sau này anh ta bảo anh chẳng biết phải làm quen em bằng cách nào nên phải viết mấy chữ lên mảnh giấy ra hỏi em. Hết tập viết thì ông con phải chuyển sang làm toán. Cộng trừ trong phạm vi 20 ông đếm ngón tay rồi đếm cả ngón chân. Chổng mông động đậy ngón tay đồng thời nhìn hai bàn chân đếm mải mê nhưng lại ko buồn rút tất ra thì chả hiểu ông đếm kiểu gì. Ông con kỳ cạch viết nháp có vài dòng khấp khểnh mà mất hơn tiếng đồng hồ. Vừa ngồi thè lưỡi co cẳng chép lại xong thì bị con Anna cầm bút chì vẽ nhằng nhịt lên. Thằng anh giãy đành đạch lên khóc “thế này thì Lê phải viết lại hết từ đầu rồi”. Con em vứt bút đứng vừa nhìn anh vừa mút tay, mắt xếch ơi là xếch. Mẹ chạy tới vật em ra bế bổng lên định cảnh cáo thì em nhắm nghiền mắt, nằm bất động thõng tay thõng chân ngoẹo cổ. Gọi Anna Anna mấy lần em vẫn ko mở mắt và ko động đậy. Mẹ ko cảnh cáo được em đành quay sang thằng anh vẫn đang tru tréo, bảo “thôi để tí nữa mẹ sẽ tẩy đi cho con trai, sẽ ko ảnh hưởng gì đến phần con viết, mẹ hứa”. Thế thì mới xong chuyện. Vừa đặt em vẫn đang nằm mềm nhũn xuống một cái là em bật dậy ngay chìa tay õng ẹo “mamma bế bé tí”. Xong con thì đến cuộc hẹn với công ty vận chuyển nhà. Họ cử người đến đánh giá khối lượng đồ cần chuyển. Ông già cao lớn đáng kính vừa xem xét đồ đạc trong nhà vừa đo đạc vừa chỉ trỏ hỏi han vừa ghi chép rất bận rộn, trong tình cảnh bị Ale luồn lách đá bóng dưới chân và Anna bám theo sát gót nhìn lom lom cười cười làm quen, ông ấy nói gì cũng bị Anna nhanh nhảu trả lời sì sì hoặc ô kê hoặc gát chê (cám ơn). Từ đầu đến cuối thấy con Lila chỉ đứng im nhìn ko động tĩnh gì mình đã mừng. Ai ngờ khách chưa ra đến cửa con ranh đã tụt hết cả quần trong quần ngoài nhảy chân sáo ra, hai cái đùi khẳng khiu và cái mông thì trắng lốp. Thế mà chả hiểu sao ông ấy lúc ra về vẫn còn “chúc mừng anh chị, anh chị có một bella famiglia (beautiful family)”.  Đời sao mà khổ thế không biết. Mọi thứ trong nhà cứ lộn tùng phèo hết cả lên. Cả bó bút chì màu lẫn trong ngăn kéo quần áo. Tất ở trong nồi. Nồi ở trong phòng ngủ. Ô tô nhựa trong găng tay. Cặp tóc trong ngăn đựng đồ lót. Trên giường lật chăn lên thì thấy một chiếc muôi gỗ chuyên dùng nấu nướng trong bếp. Hôm nọ thấy con Anna mặt cười gian gian hai tay thu thu đi tót vào nhà tắm. Nhoắt một cái đã thấy nó nhét một cái bánh ngọt lấy trộm được ở trong kho vào lỗ thoát nước của bidet, và định mở nắp bồn cầu quẳng nốt cái nữa xuống. Thế này nếu mình đã ko theo vào ngay xem, sẽ có ai đó tru tréo khi nhìn thấy bánh ngọt nổi lềnh phềnh trong bồn cầu. Giày mình vừa xỏ vào chân, chỉ ngồi nói chuyện điện thoại có vài phút mà đã bị con Anna tháo tung cả hai cái nơ. Đang vội để đi ra ngoài lại phải cúi xuống cuống cuồng buộc lại nơ chứ ai lại chạy ra ngoài với hai đoạn dây da phất phơ trước đầu mũi giày thế. Chưa kể đi ngang cái ô tô tranh thủ liếc vào kính thì thấy tóc tai mình rối như tổ quạ. Mới nhớ ra lúc mình đang ngồi nói chuyện điện thoại thấy con Lila cứ táy máy cái gì ở trên đầu. Cũng may mình mới chỉ ra khỏi nhà vài bước là có cơ hội soi gương luôn. Sở thích soi gương kể ra nhiều khi cũng có lợi chứ không phải hoàn toàn phù phiếm. Đứng nấu ăn. Chỉ ngoảnh đi ngoảnh lại có hơn một phút thôi con đã xếp đường tàu hỏa vòng vèo quanh chân và bản thân nó thì ngồi ngay dưới chân mình để đua tàu hỏa. Mình đành đứng chôn chân tại chỗ nấu, muốn lấy cái gì ở xa thì phải khều. Một lần khác, mình chỉ ngồi máy tính kiểm tra mấy thông tin có vài phút gì đó, lúc vội vã đứng lên định bước đi thì ngã bổ chửng ra nhà. Hóa ra con Anna đã kịp quấn dây điện mấy vòng quanh cả hai chân mẹ. Ngoài ra những lần mẹ ngồi máy tính con mắm môi mắm lợi rút giày mẹ đang đi ở chân ra bằng được, rồi đưa mẹ bắt mẹ cầm bằng được, không được đặt xuống đất, thì không đếm xuể. Con thế này mà tại sao chân mình chưa gãy, nhỉ? Hôm qua đang đứng trong bếp thì bị thằng con quỷ sứ đạp xe hùng hục phi tới đâm uỳnh một cái vào mắt cá chân. Khập khiễng cho 5 phút, mắt cá chân thâm tím và sưng vù, thế mà vẫn ko gãy chỗ nào mới tài. Con chị vừa ngồi bô xong đứng dậy thì con em cho cả cái bàn chân béo mập vào bô khoắng. May là chân chỉ có tất chứ ko có giầy, và con chị chỉ đi nhẹ chứ ko đi nặng nên tụt tất vứt vào thùng đồ giặt rồi thay tất mới là xong. Chứ cứ tưởng tượng chân nó đi giày dẫm vào cái bô con chị vừa ị, thì đời mình sẽ phức tạp lên không biết bao nhiêu và đêm đó mình sẽ đi ngủ lúc mấy giờ. Sáng hôm nọ mình đang ngủ say sưa thì thấy cái gì ném bộp một cái vào mặt. Quáng quàng ngồi bật dậy thì hóa ra là con gái út vừa ném chai nước vào mặt mẹ. Rất cú là tại sao mặt bố nó cũng ngủ khò khò ngay đấy thì nó ko ném? Người số xuân nên cái gì cũng xuân. Giờ ngay cả việc blogging cũng trở nên khó khăn hơn với mình vì bàn phím đã bị con Anna cậy tung. 9 phím chỉ lắp lại được có 7 mà cũng khập khiễng chứ chả ra hồn phím. Mỗi lần sign in, concunbeo cứ thành onunbeo vì phím C bị hỏng. Khó xử nhất là một lần, đang giờ tập hát, mình đang hát ông ổng tự nhiên im bặt. Director hỏi sao tôi ko nghe giọng cô nữa mà mình cứ lí nhí ko dám nói thật. Chả nhẽ lại bảo con gái tôi ăn mất một mẩu bản nhạc, đúng chỗ này, nên tôi ko biết hát thế nào. Giờ giải lao mọi người đi uống cà phê còn mình ngồi lại cong đít chép lại đoạn nhạc bị Anna xơi mất. Haiz, giờ mình càng ngày càng thấm thía cái câu “Anything takes longer than expected but sex”/ Cái gì cũng tưởng nhanh mà hóa ra lại là lâu, mỗi sex là ngược lại.  Lê La đang nghỉ lễ Phục sinh. Cả nhà lại kéo nhau ra biển mấy ngày cho đổi không khí. Thời tiết rất đẹp, trời trong, nắng huy hoàng. Từ sân nhà có thể nhìn thấy đảo Giglio và Costa Concordia nằm phơi sườn. Cũng may dầu đã hút ra khỏi tàu thành công, chứ ko lại loang ra ô nhiễm hết cả vùng biển này thì nhà mình chết dở. Từ sân nhà cũng có thể nhìn thấy đảo Montecristo. Nhớ ngày bé hay đọc đi đọc lại Bá tước Monte Cristo. Không ngờ có ngày hòn đảo huyền bí đó lại ở ngay trước mặt. Từ nhà ra đảo Giglio bằng du thuyền chạy nhanh cũng phải hết hơn nửa tiếng. Ra Monte Cristo thì khó hơn vì đây là khu bảo tồn thiên nhiên, mỗi năm chỉ được phép đón khoảng 1000 du khách, các du thuyền không được phép tới gần nếu không có giấy phép. Vùng biển gần nhà có rất nhiều bãi biển đẹp, chỉ cần chạy thuyền một tý là tới. Thả neo ở một vịnh biển hoang sơ, nước trong như pha lê, dùng thuyền phao bơi vào, thế là tha hồ đi bộ trên bãi cát trắng phau trải dài tít tắp không một bóng người. Hôm nọ, mình đang ngồi xem TV thì thấy một con cáo chạy qua chạy lại vẻ rất bận rộn ngoài sân, đuôi dài lõng thõng quét đất. Trong rừng hay thấy có lợn rừng chứ chưa thấy cáo bao giờ. Lũ lợn rừng hay lật đổ compostor trong vườn để kiếm đồ ăn. Cáo ta có vẻ đói. Bọc rác vừa buộc lại gọn ghẽ để ngoài sân để mai đi vứt, nhoắt một cái đã thấy bị móc thủng te tua. Mình nghĩ mãi chẳng hiểu cáo thì ăn gì? Nghĩ một lúc mới ra là cáo hay bắt gà, như vậy là nó ăn thịt, bèn chạy vào nhà lấy một ít thịt luộc và một miếng bánh mỳ để lên cái đĩa rồi mang ra ngoài sân. Cáo thấy mình thì lủi mất. Nhưng chỉ đợi mình đi khuất vào nhà là chạy ra đĩa đồ ăn ngay, bất kể cánh cửa vẫn mở hé và mình thì đang nấp ở trong nhìn ra. Trông cáo ta bộ dạng gầy còm xơ xác chứ ko đẫy đà mượt mà như trong các câu chuyện kể. Khu rừng này có lẽ ko nhiều thức ăn cho cáo. Từ hôm đó tối nào trước khi đi ngủ mình cũng để một đĩa đồ ăn ngoài sân. Cáo ta chén tuốt từ bánh mỳ, thịt lợn, thịt bò, thịt viên sốt cà chua, đến mì sợi, chỉ chừa lại rau. Chàng càu nhàu, chàng sợ cho ăn nhiều thành quen, con cáo sẽ lẩn quẩn quanh nhà, Anna béo mẫm hay chơi vơ vẩn một mình, thấy cáo lại tưởng chó, lại xông ra bóp mũi xoa đầu véo tai như thường lệ, thì có khi lại bị cáo cắn cho. Còn bà Nuôi thì than vãn tiếc rẻ “người còn chẳng có mà ăn lại mang cho cáo ăn”. Bà Nuôi làm mình nhớ tới một chị giúp việc ngày xưa cũng lẩm bẩm tiếc rẻ như thế khi thấy mình lấy quả bơ ra dưỡng tóc “để ăn thì không nó lại lấy bôi lên đầu”. Hết kỳ nghỉ Phục sinh, các gia đình về hết thành phố, cáo ta lại đói dài. P.S Tranh thủ kỳ nghỉ đọc mấy quyển sách về Dubai để bổ sung kiến thức. Cả mấy trăm trang sách chỉ nhớ mỗi một câu “large soft women are beautiful in the Emiratis’eyes”. Thế tức là càng béo (do đó càng mềm) thì càng được coi là đẹp trong mắt người bản xứ. Thế tức là một số người sẽ bị coi là xấu đây 
| |